Dưới đây là những chia sẻ của chị Luyến (quận Hà Đông, Hà Nội) về nỗi ân hận khi quyết định mua nhà quá nóng vội.
Vợ chng tôi cưới nhau được 5 năm, có con trai hơn 3 tuổi. Chúng tôi ở chung với bố mẹ chng trong một căn hộ tập thể rộng hơn 40m2. Sau khi sinh con, tôi muốn ra ở riêng vì bí bách về không gian, mâu thuẫn về lối sống, cách nuôi dạy trẻ giữa tôi và bố mẹ chng. Tuy nhiên, chng tôi tỏ vẻ hờ hững với kế hoạch này. Anh nói mình chưa tích lũy được bao nhiêu, mua nhà sẽ nợ nần rất nhiều, hơn nữa ở chung thì ông bà vừa đỡ bun, con cái có người chăm.
Đầu năm 2016, có cô bạn thân rủ mua nhà ở một dự án rất thuận tiện đi làm, của chủ đầu tư uy tín, giá lại vừa phải, tôi rất phấn chấn muốn mua. Nhưng có nói thế nào thì chng tôi vẫn đáp lại bằng điệp khúc cũ, tôi nói liều: “Anh không mua thì em sẽ tự lo việc này”. Thấy tôi quyết tâm như vậy, chng bảo: “Em muốn thì cứ mua nhưng anh nói trước là sẽ không hỗ trợ được gì đâu. Anh muốn dn tiền mở cửa hàng kinh doanh với bạn chứ làm thuê bao giờ cho khá”.
Nghe cô bạn xúi: “Có nhà riêng, chng mày sẽ thích ngay. Cứ mua đi, đến lúc phải trả nợ, chẳng đời nào anh ấy bỏ mặc mày”, tôi càng thêm động lực. Ngoài khoản 200 triệu tiết kiệm (thực ra vợ chng tôi tích lũy được 400 triệu nhưng chng chỉ đng ý cho tôi dùng một nửa), tôi được bố mẹ đẻ cho thêm 150 triệu, mượn đng nghiệp được thêm gần 200 triệu nữa. Còn lại, tôi vay ngân hàng 700 triệu mua căn hộ 70m2, giá 1,3 tỷ đng.
Đặt cọc xong xuôi, chng tôi vẫn giữ thái độ ậm ừ, không quan tâm. Còn tôi thì lo lắng khi số tiền phải trả nợ ngân hàng ngày càng tăng cùng với tiến độ xây của chủ đầu tư và các khoản giải ngân bên ngân hàng. Tôi vẫn đinh ninh rằng chng sẽ cùng mình trả khoản gốc và lãi nhưng lúc này anh nói tiền dn vào làm ăn, không đưa cho tôi đng nào.
Với mức lương 9 triệu, trước nay tôi vốn chỉ lo được tiền ăn học cho con và bản thân, giờ lấy đâu ra tiền trả nợ gần chục triệu mỗi tháng Tôi đứng ngi không yên, chẳng biết xoay sở kiểu gì. Ba tháng liền, cứ đến gần ngày phải trả gốc và lãi, tôi lại vay mượn bạn bè, anh trai. Nhưng việc như vậy không thể kéo dài. Ri tháng sau nữa tôi biết vay ai Tôi thẫn thờ như người mất hn, việc sếp giao không hoàn thành, về nhà chẳng thiết ăn thiết ngủ, cũng không nói chuyện với ai.
Tôi nghĩ tới cho thuê nhưng không ổn vì nếu có khách đều đặn thì mỗi tháng cũng chỉ được 4 – 5 triệu, không thấm vào đâu. Chỉ còn cách bán nhà đi nhưng việc này không đơn giản chút nào. Giờ muốn bán thì phải tất toán hết cho bên ngân hàng, chịu khoản phạt trả trước. Tôi cũng không thể vay đâu ra số tiền lớn vậy để trả ngay. Vấn đề nữa là có cực ít người muốn mua căn hộ đang cắm ngân hàng kiểu của tôi vì họ có nhiều sự lựa chọn khác, đỡ phiền phức hơn.
Tôi thực sự vô cùng mệt mỏi và cảm thấy bị cô lập trong gia đình. Tôi thất vọng về chng bao nhiêu thì ân hận về quyết định liều lĩnh của mình bấy nhiêu. Quả thật tôi đã tự đem dây trói mình và giờ chẳng biết phải cởi ra sao.